Từ sữa đến vải: khoảng cách gần, khoảng cách xa

Từ trước đến nay các doanh nghiệp chủ yếu chỉ may gia công, mẫu mã, vải, thậm chí đến cái khuy áo khách hàng cũng đưa vào, nghĩa là phải nhập. Chuyển từ may gia công sang xuất khẩu sản phẩm 100% chất liệu trong nước xem chừng còn xa lắm.

1. Nghị định thư về yêu cầu thú y và sức khỏe cộng đồng đối với các sản phẩm sữa của Việt Nam xuất sang Trung Quốc đã được ký giữa hai nước vào cuối tháng 4-2019, mở đường cho Việt Nam xuất khẩu chính ngạch các sản phẩm sữa vào thị trường 1,4 tỉ dân. Doanh nghiệp chờ đợi điều này nhiều hơn cả chắc chắn là Công ty Sữa Việt Nam (Vinamilk), nhưng Vinamilk lại tỏ ra hết sức thận trọng.

“Vinamilk đã chuẩn bị từ một năm nay cho việc xuất khẩu sản phẩm sang Trung Quốc”, đại diện công ty nói “Chúng tôi đã tìm được đối tác phân phối, đã đưa hàng vào hệ thống siêu thị của nước bạn. Người tiêu dùng Trung Quốc thích sữa tươi và sữa chua của Vinamilk. Ngắn gọn Vinamilk vẫn bán tiểu ngạch lai rai qua Trung Quốc cả năm rồi”.

Theo Vinamilk, con đường xuất khẩu sản phẩm sữa chính ngạch đã mở, tuy nhiên rào cản kỹ thuật mà phía Trung Quốc áp dụng thì không ít. Tháng 8-2018, Bộ Nông nghiệp Trung Quốc đã sang và trực tiếp kiểm tra 10 trang trại bò sữa của Vinamilk. Cả 10 trang trại đều đạt tiêu chuẩn vệ sinh, yêu cầu an toàn thực phẩm. Như vậy việc dán tem định vị trang trại mà phía nhập khẩu đưa ra Vinamilk hoàn toàn đã có thể đáp ứng được.

Công ty sữa lớn nhất Việt Nam chuẩn bị nhiều kịch bản cho mảng xuất khẩu, trong đó quan trọng là phải đánh giá được đối tác bên đó làm ăn ra sao, thanh toán thế nào, có thu được tiền ngay không hay phải bán gối đầu, rồi còn kho bãi của họ... Xem ra không phải cứ có nghị định thư là ào ào xuất sang được.

“Trong điều kiện thuận lợi chúng tôi sẽ nỗ lực xuất khẩu tối đa trên cơ sở tính toán kỹ lưỡng. Vinamilk sẵn sàng đầu tư xây kho lạnh ở Móng Cái để trữ hàng và thời hạn xây dựng kho dự kiến khoảng sáu tháng”, đại diện công ty nhấn mạnh. Trước mắt Vinamilk vẫn xác định trọng tâm là thị trường trong nước, thúc đẩy doanh thu bởi thị trường nội địa với hơn 90 triệu dân đâu phải nhỏ.

2. Cũng chuyện xuất khẩu nhưng không phải sữa mà là may mặc. Trong khuôn khổ Diễn đàn Kinh tế tư nhân 2019, ông Nguyễn Văn Tuấn, Chủ tịch Hiệp hội Bông sợi Việt Nam, đưa ra hàng loạt kiến nghị để nhà đầu tư trong nước làm chủ tình hình. Theo ông, nhu cầu vải cho dệt may rất lớn. Mỗi năm chúng ta phải nhập hơn 6,5 tỉ đô la Mỹ vải các loại. Ông đề nghị Nhà nước dành đất đai cho sản xuất vải, thủ tục pháp lý thuận lợi cho công nghệ dệt, nhuộm...

 Có mặt tại diễn đàn, Thứ trưởng Bộ Công Thương Trần Quốc Khánh, người tham gia đàm phán hầu hết các hiệp định thương mại của Việt Nam từ khi chúng ta gia nhập WTO, chỉ ra rằng cho dù các doanh nghiệp sản xuất được vải, thì cũng không bán được vải cho đơn vị may bởi các công ty may phải mua vải theo chỉ định của khách hàng. Theo ông Khánh, trước hết các doanh nghiệp may phải thống nhất được với khách hàng để họ chỉ định mua vải của chính Việt Nam sản xuất ra đã.

Vấn đề là ở chỗ đó. Công nghệ sản xuất vải hiện nay đang tiến như vũ bão và chất lượng vải, loại vải mới được nâng cấp với tốc độ nhanh chưa từng có. Nếu ai đi nước ngoài, có thời gian quan sát các nhãn hiệu thời trang ở cửa hàng, siêu thị, từ bình dân đến cao cấp, đều thấy hàng tuần, hàng tháng các mẫu thời trang với chất liệu vải khác nhau xuất hiện. Các cửa hàng đều giải thích với người tiêu dùng đại khái mẫu mã được thiết kế ở Pháp, Ý, Đức..., vải cũng sản xuất theo công nghệ Đức, Ý, Pháp..., chỉ có sản xuất tức may là ở các quốc gia Đông Âu hay Bắc Phi hay Campuchia, Bangladesh, Indonesia... Hàng sản xuất ở Việt Nam cũng có, song phần lớn chất liệu vải chỉ dừng ở cotton và màu sắc, mẫu mã cũng không phải dạng cao cấp.

Các doanh nghiệp dệt may bao năm nay chỉ tập trung vào làm hàng xuất khẩu trong khi thị trường nội địa không được khai thác đúng mức, bỏ mặc cho hàng Trung Quốc thống lĩnh. Lo cái mặc cho hơn 90 triệu dân Việt Nam đâu phải không tiềm năng, nhưng vì sao dệt may lại bỏ sân nhà? Còn tham vọng hàng dệt may Việt Nam xuất khẩu được làm trong nước từ A-Z, từ khâu dệt vải, nhuộm đến khâu thiết kế mẫu mã, may là đáng trân trọng, chỉ có điều liệu các doanh nghiệp đã làm nổi chưa? Từ trước đến nay các doanh nghiệp chủ yếu chỉ may gia công, mẫu mã, vải, thậm chí đến cái khuy áo khách hàng cũng đưa vào, nghĩa là phải nhập. Chuyển từ may gia công sang xuất khẩu sản phẩm 100% chất liệu trong nước xem chừng còn xa lắm.

Mà nếu xa thế, làm sao có thể đòi hỏi Nhà nước quy hoạch lại ngay lập tức toàn bộ ngành dệt may. Có chăng là quy hoạch từng khâu, từng mảng của ngành. Và đầu tư cho công nghệ trước hết phải bắt đầu từ doanh nghiệp.

Nguồn : TBKTSG

 (0)

Bạn đã có một tài khoản? Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để gửi bình luận

Bình luận

Đang tải dữ liệu loading
Đang tải thêm dữ liệu loading